Miên man, chơi lơi, thánh thót ghita buồn
Đam mê hoan ca tiễn luyến lưu ưu phiền
Giọt buồn trong vắt sướt đôi vai chàng
Sẽ thôi cũng là rớt rơi tơ vàng
Ai đưa thăm xa tới những xưa êm đềm
Du dương, chênh vênh, vỡ run môi mềm
Bồng bềnh man mác, vút nhanh bên thềm
Cớ chăng khung đàn lúc thăng khi trầm?
Ai ơi sao mang tiếng hát đêm khuya tàn?
Chông chênh ghi ta cõng tiếng mưa nhọc nhằn
Bừng nơi dĩ vãng chuỗi yêu đương đong tràn
Hãy vui không buồn có hay không chàng?
Ghi ta phiêu diêu dỗ quên lỡ làng
Ngân nga, thiên du, khẽ buông vội vàng
Rằng kia ân ái ngỡ như trăng ngàn
Chẳng vương chia lìa, như tiếng ai gối đàn...
Đam mê hoan ca tiễn luyến lưu ưu phiền
Giọt buồn trong vắt sướt đôi vai chàng
Sẽ thôi cũng là rớt rơi tơ vàng
Ai đưa thăm xa tới những xưa êm đềm
Du dương, chênh vênh, vỡ run môi mềm
Bồng bềnh man mác, vút nhanh bên thềm
Cớ chăng khung đàn lúc thăng khi trầm?
Ai ơi sao mang tiếng hát đêm khuya tàn?
Chông chênh ghi ta cõng tiếng mưa nhọc nhằn
Bừng nơi dĩ vãng chuỗi yêu đương đong tràn
Hãy vui không buồn có hay không chàng?
Ghi ta phiêu diêu dỗ quên lỡ làng
Ngân nga, thiên du, khẽ buông vội vàng
Rằng kia ân ái ngỡ như trăng ngàn
Chẳng vương chia lìa, như tiếng ai gối đàn...