Monday, July 21, 2014

Ngọc Minh

Khi còn học cấp ba
Ngọc Minh hát hay, bao chàng thầm yêu trộm nhớ
Muốn là tớ
Để được gần Minh

Tớ thì chẳng xinh
Thích đứng sau nhìn Minh tỏa sáng
Mỗi ngày sóng đôi chuyện trò làm dáng
Tớ bỗng thành thiếu nữ, cũng là Minh

Đôi mắt ấy lung linh
Mỗi lần tớ đến chơi Hàng Lược
Thầm mơ ước
Giá chúng mình không phải xa nhau

Bao nhiêu năm sau
Minh vẫn hồn nhiên đón chào cuộc sống
Sau những gì chóng vánh
Tớ chẳng bao giờ thôi nghĩ về Minh

Chuyện chúng mình
Chắc Minh giờ hiểu tớ
Mãi mãi là thương nhớ
Ngọc Minh ơi

Tiễn gia đình bạn tôi
Rối bời chới với
Cũng chỉ còn bóng tối
Của lòng tôi, cho những vì sao rơi.

21.7 thân tặng bạn tôi

Monday, March 10, 2014

TRĂNG

Tình ta như mùa trăng
Khi lạnh tựa sao băng
Lúc chạnh lòng, thổn thức
Hối muôn chiều cảm xúc
Kết chuỗi tình yêu

Rồi chẳng được bao nhiêu
Rệu rã trăng chiều
Dáng liêu xiêu
Đôi người đôi ngả
Cùng ôm nỗi niềm riêng

Vầng trăng chiếu nghiêng
Triền miên, lả lơi, tả tơi
Rối bời, tung xới
Cồn cào trút nhớ vào mưa
Khơi những ngày xưa:

Trăng tĩnh lặng, đung đưa
Rì rào khóm tre thưa
Đu giàn gấc rủ
Vỗ về ta giấc ngủ
Phủ vàng ký ức mùa thu

GENEVA 12.12.2013

MÙA THAY LÁ


Sẽ chẳng thể nào em là của riêng tôi
Tôi biết thế nên thôi không níu giữ
Mùa thay lá khẽ chào tôi lối cũ
Ngỡ em về nơi dĩ vãng xa xôi 

Sẽ chẳng thể nào đưa em đến bên tôi
Với những đam mê một thời vụng dại
Với niềm tin tình yêu là mãi mãi
Với những vô tình mang em mãi xa tôi

Có khi nào sao kia sẽ đổi ngôi?
Dẫu biết em chỉ còn là trăn trở
Dẫu biết tôi chỉ còn là một nửa
Dẫu biết cuộc đời không chỉ có em, tôi

Mỗi khi mùa thay lá về chơi
Em có còn mong nắng cười trước ngõ?
Em có nhớ tôi tình đầu dang dở?
Những con đường em, tôi đã đi qua …..

Geneva 8.3.2014

Tuesday, February 5, 2013

PHƯƠNG


Phương ơi, 
Lúc trước quen em
Luôn ồn ào, mạnh mẽ

Chị khẽ 
Thu nhỏ mình, lặng lẽ
Ít nói giống bà cô

Em nhào vô
Xô nghiêng những mong manh
Vốn là của chị

Uỷ mị, tối tăm
Chị cúi gằm
Trách em không hiểu chị

Sao phi lý
Buồn một tí
Và mình xa nhau

Thời gian qua mau
Đi đâu về đâu 
Em vẫn đằng sau
Những buồn vui của chị

Vẫn giản dị
Như những người thân
Không cần
Nhiều từ hoa mỹ

Gọi là tri kỷ
Cũng đúng phải không em?

Thursday, May 31, 2012

GHI TA

Miên man, chơi lơi, thánh thót ghita buồn
Đam mê hoan ca tiễn luyến lưu ưu phiền
Giọt buồn trong vắt sướt đôi vai chàng
Sẽ thôi cũng là rớt rơi tơ vàng

Ai đưa thăm xa tới những xưa êm đềm
Du dương, chênh vênh, vỡ run môi mềm
Bồng bềnh man mác, vút nhanh bên thềm
Cớ chăng khung đàn lúc thăng khi trầm?

Ai ơi sao mang tiếng hát đêm khuya tàn?
Chông chênh ghi ta cõng tiếng mưa nhọc nhằn
Bừng nơi dĩ vãng chuỗi yêu đương đong tràn
Hãy vui không buồn có hay không chàng?

Ghi ta phiêu diêu dỗ quên lỡ làng
Ngân nga, thiên du, khẽ buông vội vàng
Rằng kia ân ái ngỡ như trăng ngàn
Chẳng vương chia lìa, như tiếng ai gối đàn...

GUITARIST

Uncreasing smooth warm perspiration behind the guitar
Clear  far-resounding voice making waves wetly in the brilliant deep eyes
Pure sweet sadness  tightens reluctance madly
That instant, one day, will be some small dropped gold silks

The guitarist  leads the way to the fond old past
Harmonious moment trembles soft lips
Bobbing vague, floating marks at the doorway
Shed tears silently filling with emotion

He brought the song at brutal mid-night
Tottering guitar carrying the sound of hard rain
Burst out ebulliently overflowing violet memories
We should be happy not to be sad, if you see

Guitar’s sounds flow around soothing the solitary soul
Trilling into the sky whilst love vanishes in fate
That our affections would exist in the moon
No separation, as the melodious voice clotted with the guitar’s sound

Âm thầm Tết Geneva

Hồ Leman phủ tràn tuyết san kênh đào
Đàn thiên nga mé men chân cầu né bão,
Nàng vịt tiêu bập bềnh lẻ loi nghiêng mào
Lạc đàn nhao nhao - Có du giao thừa bên nhau?

Buồn làm sao, nhà mình thiếu cây hoa đào
Mình mẹ thôi: gấc xôi, hấp gà, nhặt rau..
Mẹ dọn lau cửa nhà, sắp hương, cau trầu
Bầy bánh chưng nếp thơm chêm mùi lạt dong

Phòng bên trong Đậu Vàng xốn xang xoay vòng
Hỏi mẹ tôi: “Bà ơi áo dài đẹp không?”
Mẹ xa xăm: “Lụa vàng sáng hơn tơ hồng,
Bảo mẹ con sớm ra xếp tròn mâm cơm…”

Tàn tuần hương cả nhà hóa nhang trên đầm
Từng bộng than chứa chan quê nhà bà con
Mẹ rưng rưng nhủ thầm khấn linh ông bà,
Lạnh bầm da, đã qua giao thừa Geneva…

Bờ xa xa, đèn vàng hắt hiu neo người
Đàn thiên nga múa may như chào năm mới,
Nàng vịt tiêu vục đầu rũ lông trông trời
Còn chờ ai? Đón xuân một mình vịt ơi?

Cả nhà tôi bồi hồi hái hoa thanh trà
Tặng cho nhau, chúc cho an lành, yên vui.
Mùng Một ta Đậu Vàng đã đi học rồi
Mẹ đùm xôi cho tôi đi làm ăn trưa

Chiều dầm mưa, chẳng đèn kết hoa, không quà
Vậy mà sao Tết như thiêu tình cô liêu?
Đậu Vàng ơi, ngày này mỗi năm xứ người
Đừng quên con hướng ta về trời quê yêu.