Phương ơi,
Lúc trước quen em
Luôn ồn ào, mạnh mẽ
Chị khẽ
Thu nhỏ mình, lặng lẽ
Ít nói giống bà cô
Em nhào vô
Xô nghiêng những mong manh
Vốn là của chị
Uỷ mị, tối tăm
Chị cúi gằm
Trách em không hiểu chị
Sao phi lý
Buồn một tí
Và mình xa nhau
Thời gian qua mau
Đi đâu về đâu
Em vẫn đằng sau
Những buồn vui của chị
Vẫn giản dị
Như những người thân
Không cần
Nhiều từ hoa mỹ
Gọi là tri kỷ
Cũng đúng phải không em?
No comments:
Post a Comment