Monday, October 31, 2011

CỐ NHÂN

Đôi mắt ấy mênh mang khôn tả
Giấu ánh nhìn thẫm chuỗi gân tay
Đôi mắt ngỡ ngàng sau những đổi thay
Từ buổi chia ly không ngờ vĩnh cửu

Đôi mắt kia chẳng bao giờ thấu hiểu
Vẹn mười năm đôi mắt mãi còn đây
Khuya vắng rèm buông ngắm khỏa trăng rơi
Gom tiếc nuối lần đi không trọn bước

Đôi mắt sướt khẽ khàng như muốn biết
Sau phôi pha sống có bình yên?
Âu yếm lướt qua một chút mơn man
Nơi tình sâu hằn ghi khóe ướt

Đôi mắt biếc gắng cười sao man mác
Như nhớ bóng hồng thơ lướt ngày xưa
Cố nhân mòn son trải tuyết mưa
Lỡ dạt nhành quyên thuyền ai trất mái

Tri âm ơi con tim khờ dại
Vẫn đơn thầm ân tặng mắt xưa
Vẫn hân hoan trong mỗi đêm mơ
Đôi mắt ghé thăm bóng hồng một thủa...

No comments:

Post a Comment